|
Trong Tăng Chi Bộ Kinh (VIII, IX-80), Phật dạy:
Chúng sanh có tám căn cứ lười biếng. Thế nào là tám?
1. Ta có việc sẽ làm (bởi vì có việc sẽ làm nên ưng
nằm nghỉ để mai làm).
2. Ta có việc đã làm (vì đã làm mệt nên nghỉ cho khỏe).
3. Ta có việc sẽ đi (mai sẽ đi đâu nên nghỉ để đi).
4. Ta có việc đã đi (đi đường dài mệt nằm nghỉ cho
hết mệt).
5. Ði khất thực được thức ăn không như ý (ăn thiếu
ưng nằm nghỉ để khỏi đói).
6. Khất thực như ý (ăn no tu không được, để hết no
sẽ tu).
7. Bệnh ít ít (có chút ít bệnh, nghỉ cho khỏe).
8. Bệnh nhiều mới khỏi (Bệnh mới khỏi nên dưỡng cho
mau bình phục sẽ tu).
Trái lại, Phật dạy nên biết chuyển đổi quan niệm sẽ
thành tinh tấn. Chuyển đổi quan niệm thế nào?
1. Nếu ngày mai có việc sẽ làm ta nên khởi nghĩ: Mai ta
có việc phải làm, nay phải ráng tu để mai tu không được.
2. Nếu làm xong việc ta nên khởi nghĩ: Hôm qua bận việc,
nay đã làm xong ráng tu bù lại hôm qua tu ít.
3. Ngày mai có việc đi đâu ta nên khởi nghĩ: Mai sẽ đi
không tu được, nay ráng lo tu.
4. Khi đã đi qua con đường dài ta nên khởi nghĩ: Ðã đi
không tu được, đi xong phải ráng tu.
5. Khi nhận thức ăn (khất thực) không như ý ta nên khởi
nghĩ: Ăn ít bụng nhẹ dễ tu.
6. Khi nhận thức ăn (khất thực) như ý ta nên khởi nghĩ:
Ðược cúng dường đầy đủ ráng tu để khỏi thiếu nợ
thí chủ.
7. Khi bệnh chút ít ta nên khởi nghĩ: Bệnh còn ít ráng
tu để bệnh nhiều tu không được.
8. Khi bệnh nặng đã hết nên khởi nghĩ: Bệnh lâu không
tu được nay khỏi bệnh ráng tu bù lại. |